Chương 108: Mua nước gì
9/4/2023 2:24:38 AM
nguyentienmanh88888 ...
Nghe thấy lời của Hà Nhạc Nhạc, Nguyễn Lân quay đầu muốn đi lại chỗ Tiêu Toa, Hà Nhạc Nhạc chạy nhanh giữ hắn lại.

“cô bị sao vậy?”

“cô ta muốn chết!” cô gái của hắn cũng dám đụng? hắn muốn vặn gãy cổ của nữ nhân xấu xí kia!

“... Lân ca, hiện tại anh đang làm việc.” Hà Nhạc Nhạc nhắc nhở nói.

Nguyễn Lân chấn động. hắn vậy mà lại quên… ngồi trở lại trên bờ cát, Nguyễn Lân nhìn Hà Nhạc Nhạc có chút sợ run, chỉ cần ở trước mặt cô, hắn sẽ quên mất phải đeo mặt nạ, thói quen bảy năm ở trước mặt cô chỉ là cái rắm.

“... Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?”

“cô cứ nói cho tôi biết trước, sẽ không liên luỵ đến cô.”

“cô cho rằng bảy năm tôi ở trong vòng hỗn loạn này chỉ biết màu trắng thôi sao?”

“... Vậy là tốt rồi.”

“cô rốt cuộc có nói hay không!”

Hà Nhạc Nhạc nghĩ nghĩ, “không có chuyện gì, chuyện của tôi tự tôi sẽ nghĩ biện pháp giải quyết.” Lục lọi kịch bản trong tay, “Nhưng mà anh, tối hôm nay… thật sự không có vấn đề gì chứ?”

Đêm nay sẽ diễn lại cảnh kích tình lúc trước Nguyễn Lân không thể diễn, thấy hai ngày nay bộ dáng Nguyễn Lân có vẻ thoải mái, chắc là hắn đã vượt qua được bình cảnh.

Hà Nhạc Nhạc từ kịch bản nhấc đầu lên chỉ thấy Nguyễn Lân đang lườm cô, ách...cô không nên nhắc tới buổi diễn tối nay sao? Chột dạ cúi đầu, cũng đúng, không nên chạm vào nỗi đau của người khác, tục ngữ nói rất đúng!

“...” Chuyện của cô do chính cô giải quyết? Nguyễn Lân nghẹn một ngụm hờn dỗi, nếu không phải nơi này không có gì che chắn, hắn tuyệt đối sẽ đánh cô, lúc nào thì chuyện của cô để chính cô giải quyết vậy!

Nhẫn nại, nhẫn nại, nhẫn nại! Nhẫn nại con mẹ nó!

Xem buổi tối làm sao thu thập cô!

Hà Nhạc Nhạc tự dưng thấy lạnh người, giương mắt trộm ngắm Nguyễn Lân. không phải đâu... tức giận như thế?

“Ách... Phong độ, phong độ.” Hà Nhạc Nhạc lại nhỏ giọng nhắc nhở.

Nguyễn Lân khóe mắt run rẩy, cũng cúi đầu nói lại một câu, “cô chờ đó cho tôi.”

Hà Nhạc Nhạc bĩu môi, sao lại keo kiệt như vậy...

Giữa trưa nghỉ ngơi xong, đoàn phim tiếp tục quay, Hà Nhạc Nhạc nhìn Tiêu Diêm đang ngồi quạt, xoay người đi ── phòng chụp theo dõi trung tâm.

“Nóng quá a!” Tiêu Diễm vừa ngồi quạt vừa oán giận nói, “Nóng đến mức tôi sắp thành thịt nướng rồi!”

“Đúng vậy, vừa mua khăn giấy ướt chớp mắt đã thành khăn nóng!” Tương Tinh Tinh vừa lau mồ hôi trên cổ vừa nói, “Chị Toa càng nóng! Chị ấy đứng giữa trời, nếu không… chị đi mua đồ uống lạnh đi?” Tương Tinh Tinh thương lượng hỏi.

“Cắt! Sao cô không tự đi đi, nóng như thế muốn tôi chạy tới chạy lui sao!” Tiêu Diễm nhìn xem thường.

Tương Tinh Tinh bất đắc dĩ nhìn về phía chị ta ngồi, cô đã sớm biết rằng cô ta sẽ trả lời như thế mà. nóihọ có ba trợ lý, thật ra Tiêu Diễm này ỷ vào quan hệ là em họ của Tiêu Toa, đôi khi cô đã hầu hạ Tiêu đại tiểu thư, còn phải hầu hạ Tiêu nhị tiểu thư, nếu không thấy tiền lương và tiền thưởng rất tốt, cô đãsớm nghỉ việc!

nói đến cũng buồn cười, chính miệng Tiêu Toa đã nói với cô, tuy nói Tiêu Diễm là em họ của Tiêu Toa, nhưng hai nhà đã chặt đứt quan hệ không còn lui tới nữa. Ba của Tiêu Toa ngại em trai ăn chơi lêu lổng, ba của Tiêu Diễm ngại anh trai coi thường hắn, xen vào việc của hắn, vì thế đừng thấy Tiêu Toa có gia cảnh ưu việt, nhà Tiêu Diễm chỉ là gia đình bình thường thôi, mấy tháng trước Tiêu Diễm với cha mẹ cãi nhau nên đến xin Tiêu Toa, Tiêu Toa thấy cô ta đáng thương mới cho cô ta làm trợ lý. Vừa mới làm thì rất tốt, làm việc cũng rất chịu khó, nhưng mấy tháng sau, làm giá còn muốn vượt qua mặt Tiêu Toa!

Sớm muộn gì cũng gặp phiền phức lớn! Tương Tinh Tinh tức giận nghĩ, chỉ có thể nhịn, tự cô đi mua.

“Ai! Đợi chút!” Tiêu Diễm đột nhiên nhìn về phía Hà Nhạc Nhạc xa xa đang đi trở về từ chỗ nghỉ ngơi của Nguyễn Lân, vội vàng gọi “Tinh Tinh” lại, “Để người khác đi mua không phải tốt hơn sao?”

“Người khác?” Tương Tinh Tinh nhìn theo ánh mắt của Tiêu Diễm, trong lòng đắng chát. Trong vòng giải trí này chuyện bắt nạt người khác thấy nhưng không thể trách, nhưng suy bụng ta ra bụng người, người ta cũng đã nhường nhịn như vậy, cô gái này cũng không biết cái gì gọi là có chừng có mực sao? Mặc dù nghĩ như thế, Tương Tinh Tinh cũng không nói gì. Dù sao thế giới này chính là như vậy, chuyện khôngliên quan đến mình thì không quan tâm.

“A! Cái cô kia! Lại đây một chút!”

“...” Hà Nhạc Nhạc nghiêng đầu nhìn Tiêu Diễm, chậm rãi đi qua.

“Tôi thấy cô có vẻ rất rãnh, đi giúp Vivian mua nước uống đi! không phải ai cũng có tư cách đi mua nước cho Vivian đâu!” Tiêu Diễm kiêu căng nói.

“... Nước gì? Mấy chai? Lạnh hay là bình thường?”

“xx, hai chai là được rồi, trời nóng như thế đương nhiên là lạnh rồi, còn hỏi? Quả nhiên là từ nông thôn đến, một chút hiểu biết cũng không có, ngu ngốc…”

“... Được.”

Tương Tinh Tinh đột nhiên cảm thấy là lạ... cô làm việc với Tiêu Toa đã hơn một năm, ở trong vòng này thấy qua cũng không ít người, nhưng thật sự chưa gặp qua ── hình như gọi là Hà Nhạc Nhạc? thậttình chưa thấy ai có tính cách giống Hà Nhạc Nhạc, cho dù là nhát gan sợ phiền phức, bị bắt nạt khôngdám phản kháng, nhưng nghe thấy người khác nhục nhã, trên mặt vẫn không có xấu hổ và giận dữ, giống như không có chuyện gì! Thấy tuổi cô cũng không lớn, không biết là không cần lòng tự trọng hay là … mưu kế sâu không lường được.

Khi Hà Nhạc Nhạc mua nước đem về, đúng lúc Tiêu Toa đang tạm thời nghỉ ngơi, thấy Hà Nhạc Nhạc đem nước đến còn có chút kỳ quái, nhưng cùng với Tiêu Diễm liếc mắt một cái, liền hiểu được là Tiêu Diễm giở trò quỷ. Em họ này của cô không được việc lắm, nhưng vẫn khá thông minh.

“Lạnh?” Tiêu Toa liếc mắt nhìn Hà Nhạc Nhạc một cái, “cô không biết con gái uống lạnh không tốt cho thân thể sao?”

“Đúng vậy!” Tiêu Diễm vội vàng bổ sung, “Hơn nữa, mắt cô bị gì vậy? Nơi này có đến bốn người mà! cômua có hai chai ai uống ai nhịn a?”

Hà Nhạc Nhạc xoa xoa mồ hôi trên đầu, không nói gì.

“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Còn không đi mua thêm?” Tiêu Diễm quát.

Hà Nhạc Nhạc tiện tay cầm lấy chai nước lạnh cô vừa mới để trên bàn, mở ra một hơi uống hơn nửa chai.

“cô ──” Tiêu Diễm không khỏi biến sắc, Tiêu Toa cũng nhíu mày.

Trực tiếp nâng tay lên lau miệng, Hà Nhạc Nhạc xác nhận nói, “××, bốn chai, nhiệt độ bình thường, đúng không.”

“Biết, biết rồi sao còn không đi?” Tiêu Diễm không biết vì sao cảm thấy dáng vẻ Hà Nhạc Nhạc bây giờ có chút... có chút đáng sợ.

Hà Nhạc Nhạc lấy balo trên vai xuống, cầm từng chai nước ra ngoài, “××, bốn chai, nhiệt độ bình thường, mười sáu đồng, cảm ơn!”

Hai chị em Tiêu gia ngồi yên bất động.